Trang sức bằng nụ cười phì nhiêuNhảy bằng chân chim trên dòng sông cạn
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên,Vườn ai mướt quá xanh như ngọcLá trúc che ngang mặt chữ điền.
Trăng nằm sóng soải trên cành liễuĐợi gió đông về để lả lơiHoa lá ngây tình không muốn độngLòng em hồi hộp, chị Hằng ơi.
Từ gió xuân đi gió hạ về,Anh thường gởi gắm mối tình quêBên em, mỗi lúc trên đường cái,Hóng mát cho lòng được thỏa thuê.
Nhất áp xuân giao vạn lý tình Đoạn trường phương thảo đoạn trường oanh Nguyện tương song lệ đề vi vũ Minh nhật lưu quân bất xuất thành
Thơ thẩn đường chiều một khách thơ Say nhìn xa rặng núi xanh lơ Khí trời lặng lẽ và trong sáng Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ.